HOA SEN 5   Leave a comment

         HOA SEN 5

 

Nâng chân Phật bảy bước đầu

Gót sen từ ấy về sau nâng đời

Tòa sen Đức Thế Tôn ngồi

Hoa Sen dưới thấp mà vời vợi cao

                                               12.2016

 

Posted Tháng Mười Hai 8, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized

LÊN ĐÀ LẠT   Leave a comment

               LÊN ĐÀ LẠT

 

Lên chơi Đà Lạt chốn Thiên Đường

Ngày bằng dương thế cả năm trường

Sáng Xuân, trưa Hạ, chiều Thu đã

Đêm Đông. Bông nở bốn mùa hương.

                                                     12.2016

 

Posted Tháng Mười Hai 6, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized

LỜI RU VÀ LỜI CA 2   Leave a comment

LỜI RU VÀ LỜI CA 2

 

  1. LỜI RU

 

Mẹ lời ru, con lời ca

Tạo không gian rộng bao la cõi người

Lời ru của mẹ đất trời

Đầy vơi sông hiếu lời lời con ca.

 

Mềm mềm cánh võng cánh hoa

Thơm thơm hương lúa quê ta trỗ đòng

Mẹ cho con trái tim hồng

Nhập con hồn của non sông nước nhà.

 

Làm thuyền mẹ lấy dân ca

Chở con đến mọi miền xa, miền gần

Ở đâu mẹ cũng nhất trần

Lời ru của mẹ mãi ngân ngọt ngào.

 

Lời ru sơn cước cao cao

Mặt trời của mẹ bám vào lưng cong

Lời ru đồng cỏ mênh mông

Cho con nếp nghĩ xa trong cuộc đời.

 

Trung du nguồn cội ru hời

Mẹ Tiên ru bọc con thời Văn Lang

Tròn tròn vành nôi vành trăng

Lời ru đồng bằng ruộng mật bờ xôi.

 

Tình làng nghĩa xóm tốt tươi

Quê hương thành máu con rồi, mẹ ơi!

Sông quê bên lở bên bồi

Lời ru mẹ hóa sông trời đầy sao.

 

Lời ru đưa sóng dạt dào

Lòng con mẹ rót biển vào mênh mông

Rộng sâu, tràn ngập, mặn nồng

Biết dâng trào, biết giữ lòng lặng yên.

 

Lời ru đô thị vút lên

Mẹ đưa con nhập vào miền hoa tiên

Học người, học chữ thánh hiền

Trở thành thanh lịch, trở nên ích đời.

 

Ca dao mẹ hóa mây trời

Đưa con đến với mưa rơi, nắng nồng

Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông

Đẹp thêm khi mẹ ru trong yên lành.

 

Lời ru bát ngát Xuân xanh

Hoa hoa hương sắc, cành cành đơm hoa

Mẹ mong, mong đến tận già

Cho con, cho nước, cho nhà toàn Xuân.

 

Lời ru mùa Hạ nồng nàn

Chang chang nắng đỏ, làn làn gió xanh

Che con mát bóng mẹ lành

Nuôi con thơm đẹp cho thành hoa sen.

 

Lời ru Thu đến rực lên

Đỏ cờ sao, đỏ muôn đèn, ngàn hoa

Lời ru rực rỡ nước nhà

Và đời con mở bao la phúc hồng.

 

Lời ru ấm áp mùa Đông

Cho con cốt cách ngàn thông, tre ngà

Dẫu trời rét đậm cắt da

Lời ru mẹ dẫn con qua đại hàn.

 

  1. LỜI CA

 

Lời ca như thể con ngoan

Lời ru mẹ đẻ vô vàn yêu thương

Lời ca non nớt lẽ thường

Lời ru chín mọng tỏa hương thơm rồi.

 

Oa oa con khóc chào đời

Hận mình làm chín tháng trời mẹ đau

Mẹ ơi, lòng mẹ rộng sâu

Vượt đau, con thấy mẹ mau cười giòn.

 

Bầu vú mẹ, bầu trời con

Mặn mồ hôi đổ, thơm ngon sữa lành

Mồ hôi cho lúa tốt xanh

Sữa cho con lớn, mẹ thành nhăn nheo.

 

Tập đi, hướng mẹ con theo

Để không lạc dẫu cong queo đường đời

Lên ba con tập nói rồi

Để không dối trá và lời tục thô.

 

Ướt mẹ nằm, chỗ con khô

Mất mùa mẹ đói, con no cơm phần

Mẹ ơi, thương mẹ tảo tần

Mẹ yêu, yêu đến vô ngần nước, con.

 

Lo cho con phúc vuông tròn

Đẹp thời con gái, hao mòn sinh nuôi

Nghĩa tình mẹ cả đất trời

Vu Lan bông trắng lâu rồi, mẹ ơi!

 

Mẹ và đất sự sống nuôi

Nuôi thi ca mãi muôn đời mẹ, trăng

Nguồn hương, nguồn sáng vĩnh hằng

Mẹ là Vũ – Trụ – Tạo – Bằng – Tinh – Hoa.

                                                        11.2016

Posted Tháng Mười Một 29, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized

CÂY XƯƠNG RỒNG   Leave a comment

     CÂY XƯƠNG RỒNG

 

Vẫy vùng khắp chốn nước mây

Thanh Long hóa kiếp thành Cây Xương Rồng

Nhường cây khác đất bãi sông

Còn mình cát trắng, nắng nồng thi gan.

 

Ngọc vàng nước tích xanh thân

Nước thành nhựa sống, lá cần hóa gai

Ngàn gai ngăn cản ác tai

Xương Rồng hành thiện, miện dài lâu hoa.

                                                             11.2016

Posted Tháng Mười Một 25, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized

MINH TƠ   Leave a comment

         MINH TƠ

                         Cho Nguyễn Minh Tơ

Minh Tơ ánh sáng từ tơ

Từ Cây Đàn Việt nâng thơ lên trời

Thơ tình thắm, nhạc tình đời

Tình Thi Nhân hội trong ngôi nhà vàng.

                                                      11.2016

Posted Tháng Mười Một 17, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized

BỞI VÌ   Leave a comment

             BỞI VÌ

 

Bởi vì người đẹp ngồi gần

Mắt Thu, môi Hạ, má Xuân chín hồng

Nên ta hóa đá mùa Đông

Em đòi thơ tặng mà không thể làm.

                                                 11.2016

Posted Tháng Mười Một 16, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized

TRĂNG   Leave a comment

         TRĂNG

 

Ban ngày đã có Mặt Trời

Thương ban đêm tối thế rồi Trăng lên

Hoa đêm nở, mở thơ tiên

Trăng hiền như mẹ ta hiền, nuôi minh.

                                                     11.2016

Posted Tháng Mười Một 16, 2016 by phuongquangchauvan in Uncategorized